Hiện giờ ngành du lịch đang phát triển mạnh ở các nước thuộc thế giới thứ ba. Nhu cầu về du lịch càng tăng thì vấn đề bảo vệ môi trường cần phải được coi trọng. Xin giới thiệu đến quý khách một dạng du lịch nữa, đó là du lịch xúc tiến thương mại, vừa đi du lịch vừa kết hợp làm ăn. Hiện giờ cũng rất phổ thông tại Việt Nam.
Bến. Số tiền chở khách thu về là 400 nghìn đồng, số tiền chị nhận được không đáng bao nhiêu, thời kì chèo đò chở khách đi qua các hang động, đợi khách lên chùa, ngắm cảnh, tổng cộng là 3 tiếng. Nếu ngày nào may mắn mới nhận được hai chuyến đi vào sáng và chiều, vậy là hết thời gian trong một ngày. Sau mỗi chuyến đi, có khách thông cảm thì sẽ "bo" thêm tiền, nhưng không phải ai cũng vậy và số tiền ấy cũng chả đáng là bao. " Sau tết là khoảng thời gian khách thích đi chùa, đi du lịch thì chúng tôi mới đôngDu lịch thái lankhách, chứ ngày thường thì ít lắm. Hơn một nghìn chiếc thuyền nên người chèo đò phải phân chia theo ca, theo ngày. Không phải ngày nào cũng được chèo đò. Những ngày chờ đến lượt, ai thuê gì chị làm nấy, nếu không có thì ở nhà túc tắc thêu tay ", chị Minh nói. Thuyền chở khách trên bến Tràng An. Theo chị Lưu Thị Minh, những người mưu sinh ở bến đò này là phụ nữ, bởi chỉ có phụ nữ mới nhận công việc này vì chèo đò cần khéo léo#, đưa thuyền và du khách qua những hang động nhỏ, bên trên là những nhũ đá lởm chởm. Ở đây còn có bà Lộc, đã 70 tuổi, vẫn chèo thuyền đưa khách du lãm trên sông. Bà Lộc có mái tóc bạc trắng nên nhiều du khách thích chụp ảnh bà. Tuy tuổi đã cao nhưng bà vẫn còn rất sáng suốt, vẫn có thể vừa chèo thuyền, vừa giới thiệu các di tích, hang động cho khách du lịch được. Tuy nhiên, hết tháng 11 này là cụ thôi không làm nữa, về nhà an dưỡng tuổi già. Chị Lê Thị Hà, cũng là người chèo đò trên bến thuyền Tràng An tâm can: " Những ngườiTheo Tổ chức Du lịch Thế giới ( World Tourist Organization ), một tổ chức thuộc liên hợp Quốc, Du lịch bao gồm tất cả mọi hoạt động của những người du hành, tạm cư, trong mục đích tham quan, khám phá và tìm hiểu, trải nghiệm hoặc trong mục đích nghỉ ngơi, giải trí, thư giãn; cũng như mục đích hành nghề và những mục đích khác nữa, du lich thai lan trong thời kì liên tiếp nhưng không quá một năm, ở bên ngoài môi trường sống định cư; nhưng loại trừ các du hành mà có mục đích chính là kiếm tiền. Du lịch cũng là một dạng nghỉ ngơi năng động trong môi trường sống khác hẳn nơi định cư.
Chèo đò ở đây hầu hết là người dân xã Trường Yên, Hoa Lư, Ninh Bình và một phần ở xã Gia Sinh, Gia Viễn, Ninh Bình. Vì nhà cũng gần khu công nghiệp, bãi khẩn hoang đá nên đồng ruộng không có hoặc đã bị lấy làm khu công nghiệp nên chúng tôi phải sống dựa vào khu du lịch. Ngoài những người chèo đò thì số chị em khác làm nghề bán tạp hóa trên sông, tức mà mang nước uống, hoa quả, bánh kẹo lên thuyền bán cho khách du lịch ngắm cảnh, không phụ thuộc vào Ban quản lý của khu danh thắng Tràng An... ". Chèo thuy ền c ũ ng ph ải thi Chị Lê Thị Hà tỏ: " Để bà con trong xã Trường Yên (huyện Hoa Lư) và xã Gia Sinh (huyện Gia Viễn) ai cũng được chèo thuyền đưa khách dạo chơi sông và hang động Tràng An, Ban quản lý khu du lịch Tràng An đưa ra đề nghị bắt những nữ giới mưu sinh trên sông bằng thuyền phải thực hành kiểm định, bảo đảm điều kiện an toàn liên lạc khi đăng ký tham gia dịch vụ. Con số thuyền đăng ký chở khách lên đến 1.200 chiếc. Quờ quạng đều được đánh số thứ tự, tới lượt thì xếp hàng trên bến sông chở khách.Du lịch thái lanMột điều hay nếu khách có muốn thuê riêng để dạo chơi theo ý mình cũng phải qua Ban quản lý để đảm bảo giá cả được tuân theo quy định chung, tránh việc cạnh tranh về giá dịch vụ và cũng là đảm bảo quyền lợi của du khách ". Đặc biệt, để được nhận vào làm lái đò bến thuyền du lịch Tràng An, những người nữ giới nơi đây phải trải qua một kỳ thi sát hạch. Chị Hà cho biết, khi vào thi, người láiDu lịch phát triển mạnh về nhiều mặt đặc biệt làm tắm biển. Ví dụ: Bờ biển Florida, hòn đảo Hawaii, bờ biển California. Du lịch trượt tuyết, leo núi và thác nước như Colorado, ven dãy núi Coocdie... Du lịch trên thuyền lớn cũng khá phát triển. Khách du lịch về đây từ khắp nơi trên thế giới khá đông.Du lịch Nha Trang cũng là một sự chọn lọc du lịch thú vị cho những vị vị khách thích biển.
Đò phải chèo sao cho đảm bảo độ an toàn, đúng thời kì quy định và không được xô, đâm vào vách đá, núi đá, người trong ban quản lý sẽ ngồi ngay trên thuyền để kiểm tra trình độ lái đò của từng người, khi đảm bảo thời gian, an toàn đường sông thì người chèo thuyền mới được nhận vào làm. Theo chị Trần Thị Bái (xã Gia Sinh, Gia Viễn, Ninh Bình), chị vào đây làm đã được 2 năm. Trước ở nhà chị làm thêu tay nhưng thu nhập cũng không đủ cho hai người con ăn học và cha mẹ già. Làm ở bến thuyền này thì mùa xuân, sau tết mới là mùa làm ăn chứ các tháng khác thì ít, thu nhập không đều. Chồng chị đi làm xe ômDu lịch thái lanngoài tỉnh thành Ninh Bình. Chị phải để hai đứa con cho ông bà nội trông, ngày nào đến lượt mình thì chèo đò, tối mù mới về nhà, có khi về đến nơi, con cái đã đi ngủ hết, sáng đi làm thì con chưa dậy.... Không riêng gì chị Bái mà những người đàn bà khác chèo thuyền ở bến đò Tràng An này đều có cảnh ngộ rất khó khăn. Như chị Lê Thị Oanh nhà ở xã Trường Yên thì vừa chèo đò, vừa nuôi chồng bị ung thư giai đoạn cuối, hai đứa con học cấp 2, đang có nguy cơ bỏ học vì gia đình quá khó khăn. Chúng tôi gặp chị Oanh khi chị đang loay hoay đưa thuyền vào bến khi khách vùa chấm dứt chuyến tham quan. Chị Oanh nói: " Ngày đông khách có khoảng 300 lượt thuyền rời bến, như vậy cứ 4 - 5 ngày mới tới lượt một chiếc thuyền. Thời kì vắng khách thì mỗi ngày có khoảng 100 lượt thuyền rời bến, vậy phải 13 ngày mới tới vòng thuyền. Người chèo thuyền chưa tới lượt lại đi gặt lúa, gieo mạ, làm cỏ lúa hay chở hàng hóa bán cho khách du lịch. Thuyền bán hàng không được chở khách, đó là quy định nghiêm ngặt nên chúng tôi chẳng thể làm trái được, một tháng tổng thu nhập của gia đình là 3,5 triệu đồng, lo cho chồng bị ốm, con đi học cứ tháng nọ bù tháng kia, không bao giờ đủ... " H ọc cách chèo thuy ền b ằng chân Chị Lưu Thị Minh cho biết, hầu như vớ những đàn bà trong xã đều có thể chèo thuyền. Với số tiền 100.000 nghìn đồng một chuyến đò, chèo trong ba giờ đồng hồ sẽ rời rã đôi tay, do vậy ở đây mọi người học cách chèo thuyền bằng chân. Mặc dù mưu sinh khó nhọc, nhưng những người nữ giới nơi đây đều cụ chèo thuyền, để du khách những giờ tham quan ngắm cảnh thoải mái nhất. Chị cũng tin rằng, rồi cuộc sống sẽ khó nhọc hơn, để gia đình chị và gia đình những người chèo đò khác bớt đi nỗi lo cơm áo gạo tiền. L ạc Thành

0 nhận xét:
Đăng nhận xét