Những cung đường đèo hiểm trở nhất Tây Bắc Du lịch vàng

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013 0 nhận xét
Tứ đại đỉnh đèo dưới đây là nhưng cung đường mà bất kỳ một tay phượt thủ nào cũng ước ao chinh phục.
Đèo Mã Pì Lèng
Mã Pì Lèng là tên gọi theo tiếng nói vùng biên thuỳ, là "sống mũi ngựa" theo nghĩa đen. Nhưng theo nghĩa bóng, tên gọi này chỉ sự hiểm trở bậc nhất của đỉnh núi, nơi dốc cao đến mức ngựa đi qua phải thất đảm kinh hồn, lạc hơi.
Đèo Mã Pì Lèng - với 9 khoanh uốn khúc, dài 20km, bên vách đá dựng đứng bên vực thẳm tun hút - tuy không dài nhưng là con đèo hiểm trở ở vùng núi biên viễn phía Bắc. Cung đường đèo ban sơ được mở chỉ đủ rộng chỗ cho người đi bộ và xe ngựa thồ, về sau được mở rộng hơn cho ô tô, nhưng vẫn rất hiểm nguy vì những đoạn cua tay áo, hai xe ngược chiều rất khó tránh nhau.


Mã Pì Lèng nối liền thị thành Hà Giang, Đồng Văn và Mèo Vạc với Đồng Văn. Con đường này còn được gọi là con đường Hạnh phúc được hàng vạn thanh niên xung phong của 16 tộc người của 8 tỉnh miền Bắc góp sức xây dựng trong 6 năm (1959-1965).

Theo Tổ chức Du lịch Thế giới ( World Tourist Organization ), một tổ chức thuộc liên hợp Quốc, Du lịch bao gồm tất cả mọi hoạt động của những người du hành, tạm cư, trong mục đích tham quan, khám phá và tìm hiểu, trải nghiệm hoặc trong mục đích nghỉ ngơi, giải trí, thư giãn; cũng như mục đích hành nghề và những mục đích khác  du lich nha trang  nữa, trong thời kì liên tiếp nhưng không quá một năm, ở bên ngoài môi trường sống định cư; nhưng loại trừ các du hành mà có mục đích chính là kiếm tiền. Du lịch cũng là một dạng nghỉ ngơi năng động trong môi trường sống khác hẳn nơi định cư.

Riêng đoạn đèo vượt Mã Pì Lèng được các thanh niên trong đội cảm tử treo mình trên vách núi lấn từng centimet để làm đường trong 11 tháng.
Đèo Ô Quy Hồ
Cung đường đèo dài gần 50km, trong đó 2/3 con đường thuộc địa phận của huyện Tam Đường - Lai Châu, 1/3 còn lại nằm ở phía Sapa - Lào Cai. Vượt qua cổng vườn Quốc gia Hoàng Liên chừng vài cây số là tới đỉnh đèo Ô Quy Hồ, cũng chính là điểm ranh giới giữa hai tỉnh miền núi phía bắc Lào Cai và Lai Châu.
Trước khi đỉnh đèo được nâng cấp, nơi này ít người qua lại bởi sự hiểm trở và những câu chuyện truyền khẩu rùng mình. Tuy nhiên hiện thời tuyến đường được nâng cấp nhiều, trở nên một cung đường xe pháo đi lại nườm nượp.


Một bên là vực sâu tun hút và phía còn lại thường là vách đá dựng đứng, đèo Ô Quy Hồ là một thử thách đối với các lái xe đường dài. Những tấm

Hiện nay ngành du lịch đang phát triển mạnh ở các nước thuộc thế giới thứ ba. Nhu cầu về du lịch càng tăng thì vấn đề bảo vệ môi trường cần phải được quý trọng. Xin giới thiệu đến quý khách một dạng du lịch nữa, đó là du lịch xúc tiến thương mại, vừa đi du lịch vừa phối hợp làm ăn. Hiện thời cũng rất phổ thông tại Việt Nam.

Biển chỉ báo hiểm được dựng lên khắp nơi, và đã có nhiều tai nạn tàn khốc xảy ra trên cung đường này.
Độ cao của dãy núi Hoàng Liên Sơn cũng khiến cho khí hậu hai nửa của đèo được phân định tại Cổng Trời trở thành khác biệt. Mùa đông, trong khi bên phía Tam Đường trời vẫn ấm áp thì bên đèo Sa Pa có những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt. Vào mùa hè, nếu bên đèo Sa Pa khí hậu mát mẻ trong lành thì bên đèo Tam Đường là những cơn nóng khô hanh, suối cạn. Những năm trời lạnh, đỉnh đèo Ô Quy Hồ có thể phủ kín băng tuyết.
Đèo Khau Phạ

Đèo Khau Phạ là đèo hiểm trở và dài nhất trên tuyến quốc lộ 32 với độ dài trên 30km. Do đèo thường mờ mịt sương phủ và đỉnh đèo núi như nhô lên trên biển mây, trong tiếng dân tộc Thái, Khau Phạ có tức là Sừng Trời (chiếc sừng núi nhô lên tận trời) hay Cổng Trời. Những cung đường đèo vòng vo giữa những cánh rừng già còn mang đậm  du lich vung tau  nét nguyên sơ và những triền ruộng bậc thang của các dân tộc HMông, Thái.

Đường đèo Khau Phạ có đến hai phần ba là đường cấp phối, gập ghềnh đá sỏi, chỉ đoạn đi qua Tú Lệ mới được làm đẹp hơn chút ít. Trong suốt chiều dài của đèo có đến vài chục đoạn cua gấp khúc tay áo. Vào những ngày mây mù, đèo đặc biệt hiểm cho cánh lái xe vì con đèo không có rào chắn hay bất cứ biển cảnh báo nào.


Cung đường đèo đã xuống cấp nhiều vì không được tu bổ liền tù tù, dễ dàng bị sạt lở, sụt lún vì nằm trong vùng đất đỏ bazan, hệ đất yếu. Thêm vào đó là sự hiểm rình rập thẳng tuột với những tảng đá từ trên núi cao có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Ít có xe tải lớn hỗ tương trên con đường này vì độ dốc của đèo khiến cho quãng thời gian đi lại trở

Du lịch phát triển mạnh về nhiều mặt đặc biệt làm tắm biển. Thí dụ: Bờ biển Florida, hòn đảo Hawaii, bờ biển California. Du lịch trượt tuyết, leo núi và thác nước như Colorado, ven dãy núi Coocdie... Du lịch trên thuyền lớn cũng khá phát triển. Khách du lịch về đây từ khắp nơi trên thế giới khá đông.Du lịch Nha Trang cũng là một sự chọn lọc du lịch thú vị cho những vị vị khách thích biển.

Nên quá dài.
Đèo Pha Đin
Đèo Pha Đin còn được gọi là Dốc Pha Đin, có độ dài 32km nằm trên quốc lộ 6, một phần thuộc xã Phỏng Lái, huyện Thuận Châu (Sơn La) và một phần thuộc xã Tỏa Tình, huyện Tuần Giáo (Điện Biên). Trong tiếng Thái, Phạ tức thị "trời", Đin là "đất" hàm nghĩa nơi đây là chỗ tiếp giáp giữa trời và đất.



Đèo có điểm cao nhất là 1.648m so với mực nước biển và địa thế rất hiểm trở với một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Lúc lên dốc và xuống dốc, con đường đèo oằn èo với 8 cung đường cua khôn cùng hiểm, bán kính đường cong dưới 15m và bên cạnh đó là khối các khúc cua tay áo, cua chữ A, chữ Z trong đó có nhiều đoạn chỉ đủ cho một ô tô đi qua.
Trên lưng chừng đèo Pha Đin thường mịt mờ mây phủ, dưới chân đèo là những bản làng loáng thoáng. Đứng trên dốc đèo phía tỉnh Điện Biên nhìn xuống là thung lũng Mường Quài trải rộng với ngút ngàn màu xanh của đồi núi, thập thò những làng bản trước hết của huyện Tuần Giáo. Tuy nhiên, khi lên đến gần đỉnh đèo thì hầu như thường còn nhìn thấy bản làng nào mà chỉ còn nền trời xanh thẳm và núi rừng hùng vĩ như hòa quyện làm một.
Sưu tầm (Depplus.Vn/MASK)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

©Copyright 2011 Du lịch Bà Nà